Nếu có thể xin giúp tôi gửi một lời cảm ơn!

  • 11:41 - 2018/08/28

Năm 18 tuổi, bước ngoặt đầu đời đưa tôi đến cánh cửa đại học. Tôi tự hào lắm vì đó là kết quả sau quãng thời gian nỗ lực học tập không ngừng của tôi suốt 12 năm. Rời xa lũy tre làng, rời xa con đường đất nhỏ trên đê, tạm xa mái nhà đơn xơ chan chứa tuổi thơ ấy, tôi lên đường nhập học.

Mẹ tôi bán hết bay luôn 5 con lợn giò, vừa đủ tiền đưa tôi lên thành phố nhập học, thuê một căn phòng nhỏ, sắm ít đồ cá nhân và một chiếc smartphone phục vụ việc học trước mắt. Ngày mẹ về quê, còn lại một mình trên thành phố, lúc ấy tôi mới biết ở đây nhộn nhịn đến nhường nào, nhưng tôi lại cô đơn đến sợ hãi. Thoắt cái năm nhất trôi đi nhẹ nhàng, êm ấm, bằng nỗ lực tôi giành được học bổng và đứng đầu khóa với danh hiệu sinh viên năm nhất suất sắc.

Nhưng nếu mọi thứ cứ chỉ dừng lại ở đấy có phải đỡ hơn không? Chuẩn bị cho năm học tiếp theo, có quá nhiều thứ cần phải sắm sửa, sách vở, tài liệu mới, rồi tiền quỹ các loại cùng dồn dập liên hồi, đặc biệt, sang năm học mới sẽ có nhiều tiết học thực hành, thuyết trình, sử dụng phần mềm trên máy tính và hiển nhiên, tôi cần thêm một chiếc laptop để phục vụ cho việc học tập.

vay sinh viên

Năm 18 tuổi, bước ngoặt đầu đời đưa tôi đến cánh cửa đại học

Thắt lưng buộc bụng chắt bóp mãi rồi cũng được một khoản, nhưng vẫn thiếu gần 3 triệu nữa mới đủ mua máy. Chiếc laptop mới này tuy giá cao hơn so với những chiếc máy hàng second hand, nhưng tôi xác định sẽ dùng lâu dài và tâm lý không muốn nay hỏng mai sửa nên quyết định có khó đến đâu cũng phải cố gắng mua lấy một cái máy cho ra hồn. Nhưng ngặt một nỗi chỉ còn chưa đầy 4 ngày nữa là đến buổi thuyết trình của tôi và tôi không thể lại tiếp tục đi mượn bạn bè được nữa. Tôi cần một khoản tiền gấp nhưng đến tuần sau mẹ mới kịp xoay đủ tiền gửi lên cho tôi, chỗ làm thêm cũng chưa kịp lấy lương, dường như mọi thứ liên quan tới tiền với một đứa sinh viên như tôi tại nơi này là quá đỗi khó khăn. Miên man nghĩ ngợi cả buổi, chẳng tìm ra cách nào, chẳng vay mượn được ai, thầm nghĩ nghe tạm bài nhạc cho thoải mái đầu óc một chút. Vào Youtube, lướt lướt vài cái, vô tình đọc được thông tin về ứng dụng Mofin cho vay sinh viên không lãi suất, cũng tò mò xem thử. Đời tôi thực sự chưa đi vay bao giờ, đặc biệt lên đây nhớ lời mẹ dặn lại càng không dám nghĩ đến chuyện vay mượn ai cả.

Đọc kỹ thông tin trên website, xem hết một lượt video trên Youtube nói về Mofin, tôi suy tính một hồi rồi quyết định đăng ký, bởi họ không giữ giấy tờ, không bắt thế chấp thì có gì phải lo lắng, tôi lại thuộc diện sinh viên giỏi, nếu đúng như họ nói còn được vay miễn phí. Tải ứng dụng và làm theo hướng dẫn của Mofin, chỉ khoảng 1 tiếng sau khi app Mofin thông báo hồ sơ được duyệt, khoảng 5 phút sau thì tiền chuyển về tài khoản. Ngỡ ngàng, tôi thực sự chẳng dám tin vào mắt mình.

vay sinh viên

Ngỡ ngàng, tôi thực sự chẳng dám tin vào mắt mình

Buổi thuyết trình diễn ra tốt đẹp, tôi tự hào và hãnh diện với bạn bè bên cạnh chiếc laptop mới toanh. Và cũng chính buối thuyết trình ấy đã đưa tôi đến với một cơ hội việc làm tốt đến mức chưa bao giờ tôi nghĩ đến. Bây giờ nghĩ lại cũng thấy mình liều, nhưng nếu không liều, buổi thuyết trình của tôi có lẽ sẽ không được hưởng niềm vui trọn vẹn, cánh cửa mới sẽ chẳng bao giờ mở ra, chẳng bao giờ biết đến Mofin, biết đến một ứng dụng kết nối tuyệt vời và văn minh như vậy.

Và nếu có thể, ai đó hãy giúp tôi gửi lời cảm ơn đến Mofin – một người bạn tốt đã giúp tôi trong thời khắc quan trọng của cuộc đời sinh viên.

Tin liên quan